Hôm qua - hôm nay - ngày mai Hôm qua - hôm nay - ngày mai
Đăng bởi : Minh Nghĩa - 29-10-2012


Hôm qua, một con nắng đi về ngang qua ngõ, lại đi về ngang qua cái con đường ngày xưa ấy, chỉ tình cờ thôi mà lòng cứ hoài quay quắt, bao lâu rồi không nhớ và không đi về ngang con đường này nhỉ, hay là bước chân cứ lạc về... hôm qua

Hôm nay, một ngày mệt mỏi, lại một ngày mệt mỏi, tự làm mình mệt mỏi để khi đặt lưng xuống không còn có thể nhớ về một điều gì nữa, chỉ ngủ mà thôi. Đôi khi, giấc ngủ đến trong sự mệt mỏi lại là một giải pháp, một giải pháp để có thể quên đi rất nhiều thứ. Thần kinh cứ căng như dây đàn, biết khi nào đứt đây, biết khi nào... ta quên

Ngày mai, có còn như hôm qua và hôm nay không, phải tự hỏi mình thôi...

Nhiều lúc mình cũng chả hiểu hôm qua là gì, hôm nay thế nào và ngày mai ra sao, có lúc, tự muốn mình lại là một ngọn nến để được cháy mình cho cuộc sống, có lúc lại muốn mình làm một ngôi sao, để được một mình và khi tàn lụi, chả còn là gì cả

Ừm, làm sao vậy ta ơi, để cho quá khứ trôi qua đi, ta đang sống trong hiện tại cơ mà, ừ, hiện tại
Ngày bình yên qua, ngày không bình yên cứ mãi còn ở lại, với mình có ngày nào là ngày bình yên thế nhỉ, quái, cái ký ức một thời cứ mãi làm mình đau nhói

Hôm qua, thằng bạn thân hỏi: cái bóng lại đi đâu về thế hả mày? Chỗ cũ - hả, mày ngồi đó chưa mòn hết à

Phố vẫn đẩu đâu, người thì vẫn còn hoài xa vắng, không còn một nỗi niềm

Có một thân một mình, đi về với phố, hoa vẫn nở, vẫn có người ngồi chờ em, vậy thì em ở đâu trong cái cõi đời dài rộng này, để ta mãi mãi đi tìm

Hôm nay, một ngày làm việc mệt mỏi, xa nhà cũng có cái lợi của nó, đỡ hơn hồi còn ở nhà, có chuyện gì là bố mẹ hỏi không thể nào yên tĩnh được, mình thích sự yên tĩnh, thích nghe gió thổi miên man, thích nghe tiếng sóng vỗ bờ, cái thú vui đấy bao lâu rồi nhỉ.

Ngày mai, ừ, ngày mai đang đến, lại phải chờ. Ngày mai ơi, chờ đến bao giờ, chỉ vài tiếng nữa thôi ư, chả biết.
Buổi sáng, mở mắt ra vào lúc 9.15 AM, lâu lắm rồi mới ngủ nướng, lâu lắm rồi mới lại có một giấc ngủ say như thế.

Chẳng phải đã quên một ký ức xưa ngày cũ, chẳng phải nỗi đau đã nguôi ngoai, đơn giản chỉ vì mệt mỏi quá, mệt mỏi cho những công việc bộn bề của cuộc sống cứ mãi cuốn ta đi, lại một chữ "giá như", giá như cuộc sống có thể cuốn ta đi được nhỉ, đừng có nhiều quá những khoảng lặng trong đời, để ta lại nhớ đến em...

Đêm, 2h sáng ngủ, mệt mỏi, tự làm cho mình mệt mỏi để có thể chìm sâu vào giấc ngủ, để chẳng bao giờ có những cơn mơ mộng mị trong cuộc đời... Sao thế nhỉ, ng ta cứ ước được mơ, mình thì chẳng bao giờ mong muốn có một cơn mơ, cho dù đó là cơn mơ đẹp như thế nào đi chăng nữa. Ôi, có những cơn mơ chẳng bao giờ trọn vẹn

Sáng miền trung những ngày giữa cuối tháng 5, nắng và nóng, có những cơn gió mùa thổi mạnh, ngày hôm qua lại qua rồi, ta phải sống cho ngày hôm nay để lại nuối tiếc khi ngày mai lại đến...

Ngày mai ơi, xin đừng đến bao giờ, để ta lại không phải nhớ ai thêm ngày nữa, nhé - ngày mai...

Bạn hỏi: Ta có hạnh phúc không? Ta hạnh phúc bạn ạ, rất hạnh phúc, tuy rằng hạnh phúc đó chẳng thể nào là trọn vẹn, nhưng ở đời này, có cái gì là toàn vẹn đâu, cái gì cũng có khiếm khuyết, cái gì cũng có mặt trái của nó, hạnh phúc cũng không là ngoại lệ, và cái hạnh phúc của tình yêu có lẽ là một thứ gì đó khó lý giải nhất, hạnh phúc khi em ở bên, đau khổ khi em ra đi nhưng vẫn hạnh phúc khi chờ đợi, hạnh phúc khi được hồi tưởng về một ngày xa xưa ấy có em trong đời... ừm, có lẽ hơi miên man bạn nhỉ

Ừ, ta miên man trong những ngày xưa ấy, ngoài đời, ngoài cuộc sống, ta vẫn là ta, chỉ là ta đang che giấu đi một thứ gì đó - một tình yêu của ngày không nắng...
Miền nam nắng, hôm nay được một ngày nắng nhẹ, cuối tuần, đã tự nhắc mình k được ra chỗ cũ, thế mà bước chân cứ lôi kéo ta đi, miên man vô định

Có những ngày biển động lạ thường, biển trong lòng ai lại dậy sóng, ta che đậy cái nỗi đau này quá lâu rồi, tối nay ngồi tự nhiên lại thấy nước mắt chảy, tự nhiên chảy ko thể kiềm chế lại được, nếu để người khác thấy chắc mình chui đầu xuống đất thôi

Có nỗi đau ngày cũ, nước mắt cứ hoài kìm nén, mãi hôm nay mới khóc được, ai bảo con trai khóc là yếu đuối, ai dám bảo nước mắt chỉ dành cho con gái

Ừm, phải trở về với cuộc sống thôi ta ơi, ta tồn tại quá lâu để biết mình không sống rồi
Ngày mai...
Bạn lại trách ta ám ảnh vì quá khứ

Bạn lại bảo ta rút ra khỏi quá khứ

Được không bạn, khi chính bạn cũng bị cái quá khứ đó ám ảnh, cũng chẳng thể rút ra được khi mỗi lần đi ngang qua lối cũ, bạn lại rơi nước mắt cho chính cái quá khứ một thời đó

Ta không giống bạn, ta nhớ về quá khứ, ta bị ám ảnh bởi nó nhưng ta hoàn toàn có thể tách biệt nó, chỉ khi nào một mình, ta mới nhớ về quá khứ, còn cuộc sống của ta, nó vẫn diễn ra hàng ngày đây thôi, vẫn đi học, vẫn nói cười cũng mọi người, chỉ khác là... ta đang che giấu đi một cái nội tâm mang nhiều tâm sự ...

Hôm qua, hôm nay, và cả ngày mai nữa ta cũng sẽ vẫn như vậy, vẫn sẽ chờ đợi quá khứ, nhưng ta biết, cho dù có chờ đợi thêm 10 lần cái 2 năm ấy nữa, thì quá khứ vẫn sẽ là quá khứ mà thôi

Có lẽ, bạn nói đúng, hãy cứ để quá khứ trôi ... trôi đi mà không cần níu lại làm gì
Chưa thể trở lại, chưa thể vượt qua chính mình, người mạnh mẽ nào nói thế nhỉ, không thể đối diện với chính mình, ta sẽ không thể vượt qua và tiến tới

Thật lạ là mình có thể ngồi viết từng dòng nắn nót như thế này, cảm xúc đôi lúc cứ chực dâng lên, rồi chẳng biết vì lý do gì cứ biến đi đâu mất, cảm xúc đúng là lạ thật, vui đó, rồi lại buồn ngay đó. Ôi cảm xúc, nếu như ta có thể hiểu mi, ta có thể điều khiển được mi thì ta đâu có mãi đi về bên biển thế này, bao lâu rồi nhỉ, ta vượt qua chưa

Hôm qua, là quá khứ, là cái gì đó đã trôi qua và không thể trở lại

Hôm nay, là hiện tại, là thành quả của hôm qua, là ngày ta có thể thay đổi ngày mai, thay đổi tương lai

Và ngày mai, ừ, ngày mai chưa đến, ta vẫn còn nhiều cơ hội để thay đổi ngày mai. Tương lai là gì ấy nhỉ, thôi, cứ chờ ngày mai đến rồi sẽ hiểu.


(nguồn :truongton.net)